Em đã quên mọi thứ... quên cả bản thân em... Chỉ là em đã sống
cho anh quá nhiều...Mọi thứ đều dành cho anh.
Em dành hết tình cảm để nhớ thương để quên mất mình là ai.
Em sợ làm tổn thương nên em không dám lại gần. Em chỉ dám dõi theo từ xa và
lòng mãi nghĩ về anh. Em ngậm những xót xa trong lòng, mà em đã quên mất bản
thân cũng đã tổn thương rất nhiều.
Tháng 11, tháng của cái rét đầu mùa, em bắt đầu với một nỗi
nhớ…
Em đi lang thang giữa dòng người hối hả, tìm kiếm một thứ
thuộc về quá khứ, thứ mà em đã không thể lấy lại được. Em rảo bước vào những
con đường con đường quen thuộc, chỉ để tìm một ít quá khứ mà anh để lại.
Em đong lại những yêu thương của một mùa yêu. Em góp lại vào
một mùa nhớ.
Cô gái tháng 11, Vô tư trong sáng, bướng bỉnh cứng đầu,
nhưng nó lại bị ẩn dấu khi bên anh. Anh đến rồi đi, đến vào tháng 11 yêu thương
của em, rồi cũng bước ra từ cái yêu thương ấy..
Em đã dặn lòng không được lung lay trước ánh mắt thương cảm,
không được khóc khi gục ngã, không được để người ta thấu được tâm tư của em.
Nhưng rồi anh đã chạm vào bản năng vốn có lâu nay của em, để em được cho mình
quyền yếu đuối, quyền yêu thương, và anh còn để lại cho em quyền được nuối tiếc
quá khứ…
Em nhận ra chưa bao giờ em đối xử tốt với bản thân…
Chỉ là em đã sống cho anh quá nhiều…
.
Tháng 11 thương nhớ, anh và em đều bước vào cuộc sống của
nhau.
Tháng 11 buồn, nơi anh và em chia tay.
Ngã rẽ ấy, em bước và anh cũng bước. Yếu đuối thế nào, yêu
thương thế nào, em mặc kệ. Em chọn cho em niềm kiêu hãnh, chọn một ít tự trọng,
chọn cho anh và cả em tự do mơ ước trên con đường của mình.
Cô gái tháng 11…
Em còn khóc không?
Ngước lên trời đi…
Bước đi tìm yêu thương mới đi…
Yêu lắm cô gái tháng 11.
nguồn: news.90min.vn/
Tin xem nhiều trong ngày:
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét